TUỒNG ĐỜI

By Trần thị Minh Thảo

alt

Sân khấu cuộc đời chẳng ít vai

Lắm thầy nhiều tớ thật khôi hài

Tôi trung “diễn” dở nào ai biết

Mặt đẹp “trò” vui lắm kẻ hay

Màn hạ vai tuồng đều khép lại

Trở về son phấn cũng trôi ngay

Sống đời không chọn theo nghề diễn

Xin được thẳng ngay khỏi sắp bày

 

More...

SƯ CÔ

By Trần thị Minh Thảo

alt

                   

Môi hồng má thắm cũng như ai

Năm tháng trôi qua chẳng phí hoài

Kinh kệ quen mùi xa tục lụy

Cửa thiền trót đến lánh trần ai

Muối dưa chẳng quản thân bồ liễu

Áo vải không màng phận trúc mai

Vẳng tiếng chuông chùa đêm tụng niệm

Nguyện cầu nhân loại hưởng duyên may

Bài họa :

NI CÔ

Cũng phận hồng nhan có kém ai
Bỡi duyên nhà Phật tuổi xuân hoài
Nhẹ mùi tục lụy thương bao kẻ
Nặng nợ ba sinh nhắn nhủ ai
Miệng niệm Nam Mô quên nghĩa trúc
Tay lần tràng hạt lánh tình mai
Câu kinh tiếng kệ đời thanh tịnh
Nguyện đức Hồng Ân nghiệp rủi may

                                 Anh Quốc Khánh

KIẾP TRẢ VAY

Đường trần vốn dĩ chốn bi ai
Cõi tục se duyên nghiệp trói hoài
Hạnh phúc bể dâu gieo ảo giác
Ngọc ngà dương thế trỗi nam ai
Nghe lời Phật dạy mong tâm sáng
Dưới sắc Đạo kỳ hưởng nắng mai
Nhân quả là do ta kiến tạo
Trả vay nào phải chuyện hên may .

                       Bác Khánh Chân

 

More...

RAU TẬP TÀNG

By Trần thị Minh Thảo

alt

Vào lúc mà đất nước còn nhiều khó khăn nhà tôi cũng rất nghèo. Nhưng nhờ sự chịu khó của cha và bản tính tằn tiện từ mẹ nên chị em tôi không phải độn khoai độn sắn như nhiều gia đình khác lúc bấy giờ. Không độn nhưng thức ăn thức hầu như không có gì ngoài những món có trong vườn nhà: rau tập tàng.Gọi là rau tập tàng vì nó được “tổng hợp” từ nhiều thứ : nào là lá dông nem dền cơm rau má bông bí đọt bìm bát…Dù không có thịt cũng chẵng được tôm vậy mà món canh lại ngon ngọt đến lạ kỳ : rau tươi được nêm bằng vị ngọt của tình yêu thương hòa với vị ấm nóng của tiêu thành ra tô canh có hương vị khó quên. Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều cả nhà quây quần bên mâm cơm chỉ có món canh rau và chén nước tương. Vậy mà chị em tôi vẫn khỏe mạnh lớn lên trong niềm kỳ vọng của mẹ cha.

 Tốt nghiệp cấp 3 chúng tôi khăn gói xuống Sài g̣òn trọ học và mẹ đă đãi bằng một nồi hủ tiếu “thịnh soạn” : hủ tiếu vụn được mua từ lò và “nước lèo” thì nấu bằng những trái bí và mớ rau tập tàng quen thuộc của vườn nhà. Cũng từ đó cha mẹ phải  vất vả và tằn tiện nhiều hơn để nuôi con ăn học.

Thời gian trôi qua chúng tôi ngày một lớn khôn thì cha mẹ mỗi lúc già thêm. Gánh nước ngày nào giờ cha không thể nhấc lên và lưng mẹ ngày một còng thêm dù chúng tôi có cố gắng bù đắp bằng những bát cơm ngon hay những tô canh ngọt. Mảnh vườn nhỏ ngày xưa giờ đă mọc thêm căn nhà mới mà chúng tôi vừa xây xong. Vậy mà một buổi chiều mẹ đă vội khuất bóng lìa xa.

Căn nhà bỗng như thêm chống chếnh.Cha buồn nên cứ loay hoay với mấy cuốn sách chậu kiểng . Bữa cơm gia đình giờ đă có món ngon nhưng cha cứ nhắc đến món canh tập tàng mẹ nấu. Mẹ ơi chúng con nhớ mẹ lắm nhớ cả những món ăn quê nghèo mà mẹ đă nuôi chúng con khôn lớn.

 

 

More...

MƯA LÒNG

By Trần thị Minh Thảo

alt

Bài xướng 

TIẾNG MƯA LÒNG


Tâm sự cùng ai chuyện dở dang
Mưa lòng khơi mộng giọt mơ màng.
Lệ rơi chầm chậm tình quanh quẩn
Lời đẹp bâng khuâng tiếng dịu dàng.
Hình vóc chưa phai trong dĩ vãng
Sương mù còn đọng dấu sang ngang.
Tuyệt tình ca diễn trong ly hận
Đâu dáng người xưa… bước vội vàng.


                          Bác HÀN TÂN

 Bài họa:

MƯA LÒNG

Đâu chỉ riêng mình gặp dở dang
Khi yêu lắm lúc cũng mơ màng
Tình duyên - chớm nụ thường e ấp
Ước hẹn - lời trao khá dịu dàng
Lối nhỏ hôm nào … Nay lẻ bóng
Câu thề đã lỡ …Bước sang ngang
Mưa lòng đã hết thời hoa mộng
Cánh nhạn bay đi … chẳng vội vàng

Thiện Minh

More...

ĐỪNG

By Trần thị Minh Thảo

alt

Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại.

Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại.

Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn.

Đừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.

Đừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.

Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.

Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.

Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.

Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.

Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.

Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.

Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay vào lúc này bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

Đừng quên hy vọng sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.

Đừng để những khó khăn đánh gục bạn hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.

Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình bạn mới học được can đảm.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.

Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.

Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.

Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…

Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều. Bạn nhận được tin nhắn này….thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây…có một người nhớ bạn

NGUỒN : http://www.tamduyen.com/2010/04/16/dung/

More...

CÔ PHỤ

By Trần thị Minh Thảo

alt

Bài xướng :


ĐÊM NGHE TIẾNG ĐỘC HUYỀN


Ai oán tàn khuya khúc Độc Huyền

Nỗi niềm lữ khách nỗi niềm riêng?

Một dây nức nở lòng cô- phụ

Chín khúc tơ vò lệ Đỗ- Quyên

Sương lặng ngừng rơi như tủi phận

Dế im nén giọng tợ hờn duyên

Cung trầm cung bổng bao nhiêu tiếng

Thương lái bên sông một bóng thuyền

                                    Anh Quốc Khánh 


Bài họa

                 CÔ PHỤ

Sương khói từ đâu nhạt tóc huyền
Má hồng còn lắng nỗi niềm riêng
Đông sang khắc khoải lòng cô phụ
Hạ đến âm thầm tiếng đỗ quyên
Mưa nắng chưa phai lời ước nguyện
Đêm ngày vẫn nhớ chút tình duyên
Sông xưa bến cũ người đâu vắng
Lặng lẽ trôi đi một bóng thuyền.

                              Thiện Minh

More...

TÌM ĐÂU

By Trần thị Minh Thảo

alt

 

Đêm nằm thổn thức chiêm bao

Giật mình trở giấc nghe đau đớn lòng

Còn đâu dáng mẹ thong dong

Vào ra tựa cửa ngóng trông con về

Còn đâu những buổi chiều quê

Tảo tần mẹ gánh bộn bề lo toan

Còn đâu bóng xế hoàng hôn

Trời chiều nắng tắt đêm buồn dần trôi

….

Cuộc đời mê mải bể dâu

Đến khi mất mẹ biết đâu mà tìm

 

More...

CẦU THANG

By Trần thị Minh Thảo

alt

Viết tặng em gái út

Hồi đó nhà Út thuộc diện nghèo nhất trong xóm.Tài sản quý nhất  là chiếc xe đạp dùng chung cho cả nhà vì thế cầu thang là cái mà chị em út không hề được biết và đặt chân đến.

Rồi chị em Út được đậu vào Đại học trong niềm vui lẫn nỗi lo âu của cha mẹ. Út trọ học cùng với lũ bạn đồng hương sáu đứa con gái được nhét lên căn gác gỗ vỏn vẹn mười sáu mét vuông được bước lên bằng cầu thang hẹp với bề ngang chưa đầy một mét mà chủ nhà gần như dựng đứng để tiết kiệm tối đa khoảng không gian có được .

Lạ lẫm cầu thang hẹp nơi đô thị ồn ào đă làm cho những bước đi của cô trở nên nhút nhát và đêm về cứ mơ thấy hụt chân cô thèm được về nhà chạy nhảy ở xóm nhỏ mênh mông. Thế nhưng ra khỏi cầu thang hẹp là giảng đường với bao điều mới lạ được mở ra .

… Thời gian trôi qua cầu thang đó đă làm điểm tựa nâng bước cô bao lần bước lên phía trước từ cô bé nghèo đă có thêm kiến thức cùng với những ước mơ rộng mở. Vâng Cha Mẹ Thầy Cô và quê nghèo đă đưa cô đến cầu thang hẹp để bước lên .

Rồi Ut cũng trở thành cử nhân toán trong niềm vui khôn tả của gia đ́ình. Đôi khi cô cũng chần chừ trước những lời đề nghị ở lại thành phố để làm việc trong những cao ốc văn phòng với những cầu thang cuốn hiện đại. Nhưng rồi Út trở về quê và dạy ở ngôi trường mà ngày xưa mình đă học.Trên bục giảng vẫn còn nhiều những khó khăn thiếu thốn nhưng ngày qua ngày người ta nghe cô nâng cánh mơ ước cho đám học trò nhỏ : “Hăy đi đến tương lai bằng chính con đường phía trước dù đó là con đường hẹp”. Bởi  cô tin rằng một ngày không xa cô cùng với học trò sẽ xây nên những cầu thang hiện đại trên chính quê hương mình .

 

More...

RẠ

By Trần thị Minh Thảo

alt

                  Hôm trước TM được một người bạn tặng mấy câu thơ ngắn của tác giả NGuyễn Quốc Huân. Ngắn nhưng thật hay. Nay xin chép lại trên trang nhà

 

Oằn lưng cõng hạt lúa vàng

 

Một mai thân Rạ dòn tan giữa đồng.

 

Hóa thành sợi khói thong dong

 

Tàn tro gởi lại bón đồng mùa sau

                       Nguyễn Quốc Huân

More...

MỪNG CHỊ

By Trần thị Minh Thảo

 

 

alt

Kính tặng Chị Tươi vừa hoàn tất chương trình NCS tại Pháp

 

Đuợc tin chị đã lấy bằng Tây

Em viết đôi câu để tỏ bày

Phận gái nào đâu thua kém bạn

Thân gầy cũng thể sánh cùng ai

Đơn sơ mặc kệ người trau chuốt

Giản dị cho dù cảnh đổi thay

Đã chọn sân Trình nơi gắn bó

Trọn lòng nâng những cánh diều bay

 

More...